– Chị ơi em cứ thấy em chăm chỉ quá là lại phải hỏi lại chị liền, y rằng em nấu sai. Vừa cầu kỳ vừa dở.
– Chị ơi, em thấy mệt mệt em kiểm tra lại liền với chị, công nhận dễ thế mà em lại làm theo bản năng nên tự làm khó mình
– Ôi em tưởng xưa nay em khoa học nhanh gọn nhà nhã lắm rồi. Huhu hóa ra chị còn nhàn hơn. Chồng em gọi đồ ăn, chưa tới nơi mà em có luôn bữa 5 sao rồi hehe
Vâng, cái mà mình hay tự trào là LƯỜI, thực chất là TÍNH HIỆU QUẢ.
Muốn hiệu quả phải nắm được nguyên lý cốt lõi của điều mình đang làm.
Ví dụ, trong dinh dưỡng, nếu đã hiểu nguyên lý của cách cơ thể chuyển hóa mỡ thừa thành cơ bắp, thì trong việc nạp thực phẩm vào người, cần hiểu đỉnh cao của NGON và DINH DƯỠNG là gì, và tập trung vào đó.
Mình chỉ thích dạy nguyên lý. Vì nắm được điều cốt lõi của bất cứ lĩnh vực nào, thì ta không loay hoay thừa mứa trong các việc râu ria.
Đó là lý do mình luôn nói, nếu bạn tìm học từ ai đó điều gì đó, hãy chọn học từ người tự tin bảo bạn: nó rất dễ. Vì nắm được nguyên lý thì nó dễ, còn vẫn đang nhầm lẫn nguyên nhân với kết quả, thì còn loay hoay mãi.
Giả dụ như có chị nọ, sợ hãi nói rằng con chị chỉ ăn nghêu, tôm, cá hoặc đồ ninh hầm nhừ, sợ rằng khó để cả nhà ăn chung những món ăn ngon của ZenFit.
Nghe qua là hiểu liền chị lại nhầm lẫn nguyên nhân và kết quả. Mình nói với chị là khi ta không biết chế biến nguyên liệu, thì hậu quả tất yếu là ta (và những người ăn phải món ta nấu) sẽ chọn cái gì dễ nhai nuốt và khó sai nhất: nghêu, cá, tôm hoặc ninh hầm nhừ. Đó là dấu hiệu cực kỳ rõ ràng của việc NẤU DỞ.
Rồi có cô em kia, cứ băn khoăn mãi: vì thích ăn từ nhà hàng, quán vỉa hè cho tới tiệc tùng, nên không biết nếu tham gia ZenFit thì còn được ăn uống thoải mái như trước không. Thực ra, cô ấy đang nhầm lẫn giữa nguyên nhân và kết quả. Bởi khi theo ZenFit rồi, người ta lại càng “kén” hơn do quen ăn ngon, nấu nhanh, chi phí rẻ. Đương nhiên, bạn vẫn có thể đi ăn nhà hàng hay dự tiệc — chỉ là để trải nghiệm hay vì ngành nghề của bạn đòi hỏi phải như vậy thì ổn, bạn vẫn sẽ gắp đúng, eo đẹp, nhưng cứ hễ dựa dẫm vào đó mà thành lệ thuộc, thì tự nhiên sẽ thấy mình thật ngớ ngẩn. Vì nếu được chọn, bạn chỉ cần “búng tay” là đã có ngay đĩa 5 sao tại nhà: nhanh hơn, nhàn hơn, ngon hơn, rẻ hơn và đa dạng hơn rất nhiều so với ngoài hàng.
Cho nên, dù chuyện đi ăn ngoài đôi khi được tô vẽ là “thưởng thức cuộc sống”, thực ra nó ngầm tố cáo rằng bạn NẤU VẤT VẢ và DỞ, vậy thôi.
Không ai giỏi mọi thứ, nên nếu bạn còn loay hoay trong điều gì, thì hãy để những người đã nắm được nguyên lý của điều đó giúp bạn.
Một bạn ZenFit khác lại vừa khoe, chị ơi tối qua em có 2 vị khách tới nhà, vốn chuyên đi review du lịch nên thường ăn tại nhà hàng hi-end và ks 5 sao.
Do tình huống bất ngờ nên em cũng chưa chuẩn bị thết đãi, chỉ vào bếp 5p sau có bữa ZenFit rất nhàn. Các bạn ban đầu ái ngại vì thấy bếp chả có gì, nghĩ em đoảng vụng vì xưa nay có thấy em nấu nướng gì đâu.
Tới lúc các bạn í ăn thử, mà không vào được tới bàn ăn luôn vì tẻm hết miếng này tới miếng kia ngay tại bếp, hết sạch. Ăn mà ko có cơ hội nói, cứ giơ ngón tay cái lên gật gù, mồm nhồm nhoàm. Rồi sau đó 2 bạn bỗng dưng ấm áp cở mở nói cười tự do, khen là đi bao nhiêu nhà hàng 5 sao cũng ko ăn ngon và sang như vậy (mà món ăn thì có gì đâu chị, giá tiền rất rẻ).
Mình lại phân tích để em hiểu, khi một người đủ tinh hoa để thưởng thức, thậm chí là reviewer, thì chạm vào một miếng ăn tinh hoa họ xúc động lắm, nó cho họ thấy cái tầm và sự tinh tế của chủ nhà, và đặc biệt hơn, việc chủ nhà không chuẩn bị trước, búng tay 5p có liền 5 sao tinh hoa với nguyên liệu rẻ tiền, thì họ càng thán phục.
Đó là điều bình thường ở ZenFit mỗi ngày.

