Dinh dưỡng từ tâm trí

Đọc bài báo về cô gái bị suy giảm hệ miễn dịch vì không ăn tinh bột và thịt xong, không thể không viết bài.


 Quả thật không thể tin nổi, chỉ tới năm 43 tuổi sau khi đã du học Đông – Tây, sống trong nhiều môi trường với văn hóa ẩm thực đa dạng, mình mới nhận ra mình đã từng không hiểu gì về dinh dưỡng đúng. 


 Ba mẹ mình dù chú trọng nấu ăn tại nhà nhưng cũng đã từng không hiểu gì về dinh dưỡng đúng.


 Bạn cùng nhà mình yêu ẩm thực, bếp núc, là công dân đầy tự hào của Pháp, cũng từng không hiểu gì về dinh dưỡng đúng.


 Đó là kể cả khi họ và mình học thuộc và thực hành vanh vách các chế độ kiêng khem, các loại thực phẩm chức năng v.v.
 Không hiểu biết về cách dinh dưỡng tác động lên tỷ lệ mỡ, cơ, máu, nước .. trong cơ thể như thế nào, thì sẽ luôn loay hoay. Nhẹ thì ngán ngẩm vì tập luyện, kiêng khem vất vả mà chân tay teo tóp nhưng bụng vẫn ỏng. Nặng hơn thì rụng tóc, đau khớp, mỡ máu, gout.., nặng hơn nữa thì suy giảm trầm trọng hệ miễn dịch như trường hợp trong bài báo mình nhắc đến…mà không hiểu là 80% biểu hiện béo gầy to nhỏ phình hẹp teo chỗ nọ bự chỗ kia là đến từ dinh dưỡng.


 Sở thích tâm lý, cùng những niềm tin lâu năm .. khiến việc ĂN ĐÚNG trở thành khó khăn, phức tạp. Không phức tạp trên thực tế, mà phức tạp từ trong chính sự tưởng tượng, trong suy nghĩ của mỗi người.


 Dù chỉ là TƯỞNG TƯỢNG thôi nhưng cái sản phẩm của nó là bệnh lý, sức khỏe, hình thể… là THẬT.


 Hôm nào mình trót ngồi ở bể bơi rồi trót nhìn ra phòng tập gym cạnh đó, trót nhìn thấy ai đang rất thừa cân, cầm cái tạ rất to, tập rất vất vả.. mình phải dặn lòng kìm chế để không mách gì cho họ cả. Vì mình biết không phải lời khuyên nào cũng được chào đón, kể cả khi nó miễn phí.


 Mình ước gì có một chú chim nhỏ mách cho họ rằng: bạn ơi, khi đang quá thừa cân, hãy dành 80% thời lượng để làm cái tác động lên 80% cơ thể của bạn, đó là ĂN ĐÚNG. Việc tập luyện lúc này có thể rất nhẹ nhàng, chỉ cần đủ để khiến cơ thể bạn tăng cường trao đổi chất.


 Khi thân hình đã về dáng trời sinh nhờ ăn đúng: đẹp, khỏe, nếu muốn hoàn mỹ hơn cả ý trời, bạn hãy tiếp tục dồn 20% còn lại vào tập luyện, gym, để điêu khắc cơ thể, hiệu quả sẽ thấy ngay rất rõ ràng. Tí xíu thôi là vụt sáng!


 Nếu ai hỏi ăn đúng có khó không? Mình xin thưa là dễ lắm. Thậm chí không cần biết nấu ăn hay đi chợ, chỉ cần biết GẮP ĐÚNG là ok rồi.


 Nhưng mình cũng phải thú nhận rằng, có lẽ như bao việc khác, nó còn phải tùy thuộc vào duyên nghiệp của mỗi người nữa.


 Ví dụ như với mình, sau khi đã tập gym nhiều năm, sung sướng đã đời với tinh thần tập luyện và tận hưởng sự hỗ trợ nhiệt tình chuyên nghiệp của bạn PT, mình đã thỏa mãn với sự tò mò về gym. Để rồi khi chuyển từ Hà Nội về Nha Trang, gia đình bận rộn với 2 con nhỏ và không có người hỗ trợ, mình mới thấy quý việc ĂN ĐÚNG. 


 Vì tư duy của một bà mẹ bận rộn nuôi con nhỏ còn cho bú, là nếu như đằng nào ngày cũng phải ăn 3 bữa, có con hay không, có bận hay không, có tiền hay không… thì vẫn PHẢI ĂN, thì đằng nào cũng gắp bỏ cái gì vào mồm, tại sao không biến nó thành miếng ăn – miếng đẹp – miếng khỏe? Tiết kiệm được thời gian, mà một công được bao nhiêu việc? 
 

Một khi đã ăn đúng, thì sẽ biết ăn đúng cả cuộc đời. Đi chơi vẫn biết ăn đúng. Ốm vẫn ăn được đúng, khỏe vẫn ăn được đúng, nghèo ăn đúng kiểu nghèo, giàu ăn đúng kiểu giàu, gọi đồ ăn cũng biết đúng, tự nấu cũng biết thế nào là đúng..
 Rất dễ. Nhưng chỉ dễ khi mình sẵn sàng ưu tiên ăn đúng.


 Có một cô em, vì follow fb mình, nghe chia sẻ nên cũng tham gia học ăn đúng. Sau một thời gian mình gọi điện hỏi thăm. Cô ấy kêu trời đất: 

– Chị ơi, em ăn như thế này .. không đủ năng lượng để chăm con

– Ôi.. sao lại thế? 

– Một tay em chăm 3 đứa trẻ. Đứa bé nhất còn đang ẵm ngửa. Đứa lớn cũng mười mấy tuổi rồi.. Nhưng không ai phụ em hết. Em đầu tắt mặt tối từ sáng tới đêm khuya.. nên ăn kiểu này em không đủ sức khỏe để làm việc chị ạ..


 Nghe giọng cô ấy nghẹn ngào mình xót xa quá. Càng thấy cần hiểu rõ hơn vì ăn đúng nó… no lắm, nhiều người còn phải bỏ lại không ăn hết khẩu phần..
 

– Tội nghiệp em quá. Cho chị hỏi là trước khi tham gia chương trình.. thì em ăn gì, ăn như thế nào để CÓ SỨC?

 – Dạ.. thì.. em .. ăn đại á chị.. Trong nhà có cái gì em ăn cái đó..
 

– Cụ thể là những món ăn gì, em..? – mình hỏi vì thực lòng muốn biết để hiểu hơn về vấn đề cô ấy đang gặp phải
 

– Dạ, thì còn hộp bánh nào sót lại em ăn, có miếng kẹo trong tủ lạnh thì em ăn á chị.. Nó không ra bữa hay ra món gì đâu.. vì em làm gì có thời gian ạ..
 

– Ý em là em không ăn tử tế, mà khi đói thì em vớ đại bánh kẹo gì đó trong nhà, trong tủ lạnh phải không?
 

– Dạ..
 

Mình lặng hết cả người.
 Xót xa cho người mẹ trẻ bù đầu chăm 3 đứa con, không có thời gian tổ chức, để dành bữa ăn cho chính mình. Nhưng mình cũng thấy hình ảnh mình y vậy trước đây (lúc đó còn tự hào thế mà vẫn không béo, chỉ mỗi bụng to).
 

– Như vậy là trước đây khi em ăn vặt, ăn bánh kẹo, thì em thấy là có đủ năng lượng. Còn bây giờ khi ăn tử tế thịt cá cơm rau thì em thấy đói phải không? 
 – Dạ, em cứ bồn chồn á chị, với lại em không  đi chợ được, chợ quê bán gà là bán nguyên 1 con chứ em không mua riêng phần thịt nạc được, cá thì ăn mãi cũng chán..
 – Nên em đành ăn bánh kẹo…?
 – hì.. Với cả em chạy bộ, mỗi ngày 1 tiếng.. 
 – Tức là mỗi ngày em vẫn có thể dành thời gian cho bản thân khoảng 1 tiếng
 – 2 tiếng chị ạ
 – và em ăn bánh kẹo xong em dành 2 tiếng đó để chạy bộ…?
 – vâng ạ
 – 2 tiếng đó chỉ cần dành 1 tiếng để ý bữa ăn 1 chút thì em cũng đỡ phải chạy bộ í..
 – Dạ nhưng lúc chạy bộ em được một mình, có không khí và thiên nhiên..
 Mình rất hiểu, đó là nhu cầu chính đáng, đôi khi là sồng còn, một khoảng trời đầy oxy cho riêng mình.
 

Vậy nên mình mới nói là còn duyên, nghiệp nữa.
 

Mình giải thích cho cô ấy hiểu là khi đói, cơ thể cần nạp năng lượng nhanh, vì vậy não bộ sẽ phát tín hiệu thèm ĐƯỜNG. Đó là lý do cô ấy sẽ thấy ăn bánh, kẹo.. cho cô nhiều “năng lượng” hơn là ăn thịt cá cơm rau. Sự bồn chồn mà cô ấy gặp phải khi ăn thịt cá cơm rau, là do ngay buổi sáng khi bụng đang đói và rỗng, thì theo thói quen cô ấy đã vớ lấy cái bánh, cái kẹo, nước ngọt, trái cây.. và ăn luôn, mà vẫn nghĩ là nó vô hại. 
 

Điều này cô ấy xác nhận. 
 

Mình giúp cô ấy hiểu rằng khi bụng rỗng mà nạp đường, thì đường sẽ lập tức được hấp thụ vào máu nhanh hơn mọi khi, cơ thể sẽ phản ứng và tiết ra chất ức chế đường, khiến cô ấy xây xẩm cồn cào chỉ sau 1 tiếng ăn ngọt. Và sự cồn cào đó khiến não bộ cô ấy phát đi tín hiệu: cần nạp năng lượng nhanh. Rồi cô ấy lại đi tìm đường.
 

Sự lệ thuộc đường ở cơ thể được hình thành như vậy.
 

Nhưng tâm trí thì sẽ bảo: ăn thịt cá cơm rau ngày 3 bữa là không đủ năng lượng. Ăn thế đói lắm lấy đâu ra sức nuôi con…
 Vậy bạn nào lỡ đọc tới đây rồi, và nếu thấy mình cũng đang ăn thịt cá cơm rau không đủ năng lượng, thì mình mách nhỏ 1 mẹo: khi bụng rỗng hay đang đói THÌ ĐỪNG NẠP ĐỒ NGỌT, bạn nhé. Bạn sẽ cắt được cái vòng luẩn quẩn của việc thèm đường.
 

Kể dông dài để các bạn hiểu là, tâm trí đóng vai trò then chốt trong việc ta tiếp cận một điều gì đó. Còn nhiều câu chuyện nữa nhưng lần sau mình sẽ viết hầu các bạn.
 


Khám phá thêm từ Zen Everything

Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.

Khám phá thêm từ Zen Everything

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc